Drop

      22

Phần 5Chiều hôm đấy cày cuốc làm kèo với đàn lớp mặt cạnh, chẳng gọi sao tôi lại sa vào mấy chiếc game này, thực thụ nó vô cùng thu hút cùng tôi đã và đang hơi “nghiện”. Thỉnh phảng phất cũng nghịch đêm với hồ hết lơi mời, cũng làm cho kèo tiến công tiền máy, chi phí nước cùng tiền mặt. Giờ chuyên môn cũng khá cao siêu do cày cuốc nhiều bắt buộc trận làm sao solo của lớp đều phải sở hữu tôi tham gia. Chiều đấy lớp thua, nhục nhã, trên quân sida quá, rồi cả đám kéo nhau đi nạp năng lượng bánh mì kẹp giết mổ rồi chia tay.

Bạn đang xem: Drop

Tối mang đến tôi đi thanh lịch nhà nhỏ tuổi dạy tiếp môn Hóa, đúng giờ đồng hồ mẹ nhỏ đang rửa bát chắc nhà nhỏ vừa nạp năng lượng cơm xong. Mời em ngồi uống quốc tế phòng khách rồi chờ mẹ nhỏ dại lên bảo bé dại chuẩn bị sách vở. Tôi ngồi coi tivi với lại nghĩ về đến chiếc cảnh trưa này, chẳng gọi sao mình lại vứt cái kem rõ ngon, lại cư xử như kiểu đã ghen…

Đúng là bao gồm ghen, bởi tôi cũng có thể có “say nắng” nhỏ, cũng rung rượu cồn đầu đời với một bạn cô thiếu nữ xinh đẹp như thế này thì ai mà chịu đựng được, và rồi tôi quyết định, quăng quật lại mấy cái để ý đến đấy sau lưng, coi như chưa có việc gì xẩy ra rồi cả hai sẽ càng khó xử. Mẹ nhỏ gọi tôi lên phòng nhỏ, với tôi lết những bước đi nặng trịch đi lên tầng 3 chống nhỏ.

Bước vào phòng lại dòng căn phòng khiến cho tôi ngây ngất, cũng chính là lần đầu tiên tôi bước vào căn phòng của con gái, ngôi nhà màu hồng rộng hơn cả phòng trọ của tôi, đủ phần đông thứ quan trọng không thiếu dòng gì, chóng thì như cái tiệm cung cấp thú nhồi bông vị nhiều quá, còn cả dưới khu đất nữa. Cũng dễ dàng nắm bắt vì nhỏ dại có những vệ tinh đề nghị cứ mẫu dịp ngày gì của đàn bà hay sinh nhật, valentine thì vẻ bên ngoài gì nhỏ tuổi cũng nhận ra lời tỏ tình cùng với thêm vài bé gấu vắt này. Nhỏ nay mặc cái váy ren màu hồng hơi bắt mắt, tóc thì vẫn xõa ra như thông thường như công chúa vậy, tuy vậy tôi ko quan tâm. Nhỏ dại chào tôi rồi tôi tiến lại bàn học, mở quyển sách hóa lớp 12 ra định sẵn sàng giảng cho bé dại thì đơ mình, vì bàn tay bé dại đang đặt lên trên tay tôi.

– Anh giận em à? – phương diện xụ xuống.

– gồm gì nhưng giận, vứt tay anh ra. – Em cầm cố để gạt tay nhỏ dại ra nhưng càng nắm thì nhỏ dại càng chũm chặt em hơn.

– không giận mà phải ném kem đi cố à? – Lườm em kiểu hờn dỗi…

– không thích ăn uống thì vứt.

– Lại dỗi kìa, nhìn cái mặt thấy ghét.

– Ờ.

Rồi nhỏ dại cũng buông tay tôi ra, tôi chẳng hỏi thêm gì nữa mặc dù vẫn ý muốn biết “gấu” của nhỏ là người ra làm sao nhưng thấy đào sâu vào chuyện của bạn khác là ko tốt, bắt buộc thôi vẫn thế tỏ ra bình thường nhất để ngừng buổi học. Tôi chứa sách vào cặp rồi sẵn sàng nhấc mông lên đi về, cùng rồi em lại di động cầm tay tôi một lượt nữa, nhưng mà lần này nạm và kéo tôi lại cơ.

Xem thêm: Các Nhân Vật Trong Free Fire Năm 2021, Top 10 Nhân Vật Free Fire Được Sử Dụng Nhiều Nhất

– Anh nghe em lý giải đã – đôi mắt rươm rướm nước mắt…

– lý giải gì?

– thì vấn đề của em và…

Chưa để nhỏ tuổi nói hoàn thành tôi chen vào:

– Thôi…

– Sao lại thôi?

– 1. Anh không là gì của em, chỉ cần gia sư không hơn không kém. 2. Chuyện tình yêu của em anh không quan tâm cũng chẳng xứng đáng để em lý giải với phân tách sẻ, anh cũng trở nên không nói cho cha mẹ em biết đâu cơ mà lo. Đừng nhằm nó ảnh hưởng đến học tập là được. Thôi anh về nhé.

– Dạ – Mặt bé dại vẫn cúi xuống.

Tôi quan sát cũng đầy đủ thấy ánh mắt buồn của em nó, mà lại giờ có làm gì được đâu phải tôi chọn lựa cách bỏ chạy. Dắt con cà tàng lên và đi một mạch về nhà tắm rửa thật sạch sẽ thơm tho rồi mở bạn dạng nhạc ko lời đậm chất “buồn rười rượi” nhưng tôi vẫn hay nghe… và nó lại khiến tôi ghi nhớ tới nhỏ, về tối nay bé dại không nhắn tin cho tôi như ngày bình thường nữa, rồi cân nhắc linh tinh, yêu cầu chăng nhỏ dại cũng yêu thương tôi, cũng thích tôi, cũng “say nắng” tôi như tôi “say nắng” nhỏ. Rồi đứng trước gương nhìn lại mình, từ nhủ “mày có gì không, mày gồm xe lắp thêm như fan ta không, mày bao gồm tiền để mang em đi dạo không xuất xắc là cả tuần đi dạo ra đê ngắm sao”?

Chắc… tôi hết hy vọng rồi…

Ting ting…

Điện thoại tôi vang lên và tiếng nhạc cũng tắt, tôi đoán cứng cáp là nhỏ nhắn tin và đúng như thế.

– Anh ngủ chưa?

– Chưa…

– cố đang làm cái gi đấy?

– nghịch thôi…

– lạnh lùng với em đấy à…

– có đâu…

– Đấy mà…

– Thế gồm chuyện gì không?

– Muốn nói chuyện với anh thôi…

– tình nhân em đâu…

– Anh ý gameplay rồi…

– chũm anh là người thay thế sửa chữa à?

– Không, anh chớ nghĩ thế…

– vắt nghĩ thế nào?

– Anh nghe em giải thích được không?

– Ơ hay, lý giải cái gì, sẽ bảo anh ko là gì của em rồi mà.

– nỗ lực thôi, anh ngủ đi.

– Ừ, ngủ ngon.

– Anh ngủ ngon.

Đúng thiệt là phần đa thằng bên quê như tôi rất khó rỉ tai và cũng lừng chừng nên nói vật gì nữa. Rứa rồi kệ, nhảy tiếp nhạc rồi ngủ thôi.

Sáng nay đi học kiểm tra từng nào là môn, mấy thằng “nhà phương diện phố, ba làm to” lại kiếm hầu hết thằng như em nhằm chép bài. Rồi ra kèo:

– giờ đồng hồ mày mang lại tao xem bài, mỗi mỗn tao gửi mày 300k, ok không?

– Tùy.

Cũng mừng vì thoải mái và tự nhiên có tiền mà chẳng mất gì, nếu chúng nó ko ra kèo thì tôi cũng sẵn sàng chuẩn bị cho chép bài. Và cố kỉnh là tôi lại có một khoản chi phí nữa trên lớp. Bây giờ không đi dạy mang đến nhỏ, chiều tôi cũng rất được nghỉ đề xuất rủ 3 thằng kia lượn lờ phố phường. Rồi tạt vào quán kem, dắt nhau vào ẩm thực mua vài máy lặt vặt nhân thể thể ngắm gái chân dài luôn và chơi mấy trò chơi xèng ở tầng trên cùng. Hoàn thành đâu vào đấy cũng mệt mỏi rồi, bọn chúng nó lại liên tục lôi tôi đi vào quán cà phê ở gần trường đh xây dựng cơ mà chẳng nhớ là đường làm sao nữa. Rồi mẫu cảnh tượng tôi chẳng lúc nào muốn nhìn nó lại bắn vào mắt tôi…

Kubet