Tình bạn lãng mạn hơn tình yêu

      100
Mỗi người bạn như một điểm tựa vững chắc cho ta. Mỗi lúc lo sợ, hay chùn chân, đứng lại vẫn thấy một người đang nắm tay ta, không rời. Họ đã nhìn ta trưởng thành và trưởng thành cùng ta. Đó là những người bạn, hơn cả người tình đối với tôi mà nói.

Bạn đang xem: Tình bạn lãng mạn hơn tình yêu

Thân gửi Trần Quỳnh Hương – cô bạn của tôi,

Người ta, trong cuộc đời luôn gặp vô số những người ghé vào con đường của mình. Hẹn thề, hát ca, nắm tay mình… rồi một ngày cũng đột nhiên biến mất. Một vài người khiến bạn nuối tiếc, nhưng không hẳn là muốn giữ lại mãi. Bởi vì ta tự hiểu rằng: “Đó là khi tôi nhận ra giá trị sống bấy lâu tôi theo đuổi nào là danh vọng, tiền bạc không bằng khoảnh khắc tôi đứng lặng sau cánh gà sân khấu nhìn ngoài kia là ánh sáng rực rỡ, là hình ảnh mọi thứ đang diễn ra suôn sẻ. Không bằng cảm giác mỗi khi nhìn thành quả của mình sau bao nỗ lực mà có được.


Là cảm giác mỗi khi trở về nhà, nhìn ba mẹ tươi cười kể bao câu chuyện mà những tháng ngày tôi rong ruổi ở phương trời nào đó đã bõ lỡ. Kể cả giọt nước mắt của mẹ, ánh nhìn phảng phất nỗi buồn kìm nén của ba mỗi khi tôi rời đi. Là lúc tôi mệt nhoài thì có vòng tay vững chắc của hai đứa em gái ôm chắc.Đó là khoảng khắc sống và đáng để sống.

Là lúc tôi cũng thất tình như bao cô gái ngoài kia, có những chị em luôn bên tôi, lắng nghe, san sẻ. Họ sẽ không cùng tôi, giúp tôi chấp nhận mọi thứ bằng sự an nhiên có thể. Để rồi đi qua bao nỗi đau tôi không oán giận gì cả, tôi tự chúc mình hạnh phúc ở con đường sau này.

Sẽ không bao giờ kể hết ra những khoảnh khắc đó, chỉ cần dùng trái tim chân thành để cảm nhận, quan sát bằng ánh mắt vô ưu và cảm nhận bằng sự tích cực thì cuộc đời này rất đẹp. Rất đáng để sống!

Thế nhưng, cũng có những con người, ta muốn họ ở lại bên ta suốt những tháng ngày tuổi trẻ, những khi mệt mỏi lại tìm tới nhau như một thói quen. Họ đã nhìn ta trưởng thành và trưởng thành cùng ta. Đó là những người bạn, hơn cả người tình đối với tôi mà nói.

Tôi có một cô bạn bằng tuổi, chúng tôi gắn bó với nhau đã từ rất lâu rồi. Và hầu như chúng tôi không có quá nhiều lần cùng quan điểm với nhau. Ấy vậy mà thế nào, tôi và cô ấy cũng đã cùng nhau đi qua rất nhiều chuyện trong đời. Có đôi lần, tôi giận dỗi vì cô ấy khác suy nghĩ của tôi. Thế rồi tôi tìm tới một vài người bạn khác. Nhưng mỗi lần như thế, tôi lại nhận ra, chẳng ai có thể hiểu tôi và gắn bó với tôi bằng cô ấy. Dù cho cô ấy không nhiều điểm tương đồng với tôi, nhưng tôi thấy trong cô ấy niềm tin của mình, và dù cho những người kia có giống tôi thế nào, cũng không sẵn sàng chấp nhận tất cả con người của tôi bằng cô ấy. Vì thế, người ta mới bảo, tình bạn còn lãng mạn hơn cả tình yêu! Tôi tin nó.

Rất ít khi hoặc chính xác hơn là chưa từng khi nào tôi nghĩ rằng mình sẽ ngồi đây và viết về cô ấy. Mọi người sẽ cảm thấy rất lạ đúng không? Phải! Tôi không phủ nhận rằng mình đôi lúc rất ích kỉ và vô tâm. Tôi tự đặt trước mắt mình quá nhiều điều không tốt về cô ấy và cả những lần chúng tôi cãi vã.

Xem thêm: Nsưt Mỹ Uyên: Đem Giấy Tờ Nhà Đi Cầm, Ở Nhà Thuê Để Lo Cho Sân Khấu

Cô ấy không hoản hảo và dễ chịu như những người bạn khác! Cô ấy không giống như một người bạn bình thường của tôi, luôn mỉm cười niềm nở và giúp đỡ mọi người. Bạn của tôi – cô ấy rất làm biếng khi tôi rủ cô ấy đi đâu đó mà tôi muốn, rất ít khi nhường nhịn tôi, rất ít khi nói với tôi mấy câu quan tâm sến súa – thế nhưng, cô ấy rất TUYỆT!

Và chỉ duy nhất cô ấy biết tôi cần cô ấy. Chỉ duy nhất cô ấy nhẫn nại trong suốt nhiều năm qua để đến bên cạnh nghe tôi càm ràm. Chỉ duy nhất cô ấy lắng nghe tôi khi tôi nói. Chỉ duy nhất cô ấy đến bên cạnh khi tôi buồn.Có thể gọi cô ấy là “tri kỷ”cũng được, nhưng có một từ trân trọng hơn tôi chỉ dành cho cô ấy là “bạn thương”.

*
*
*

Ngày trước, tôi khóc không kìm nén, vỡ òa trong vòng tay và lời an ủi của cô ấy. Ngày sau, tôi khóc trong im lặng; và cô ấy nói nhiều hơn ngày trước và cũng không ôm tôi nữa. Chúng tôi nhận ra mình đã lớn, và hành động trưởng thành hơn. Cô ấy nói về những dự định sau này, hứa hẹn với tôi nhiều thứ mà tôi nghĩ có lẽ chỉ có chúng tôi làm được.

Với những ngày bình thường của chúng tôi, không buồn không lo nghĩ, cả hai luôn đi cùng và làm mọi thứ cùng nhau. Cả hai bỗng như trẻ con hơn rất nhiều, chuyện nói ra có lẽ rất nhiều năm mới hết chuyện, ăn vặt linh tinh nhiều thứ đến nỗi người đi ngang đây chỉ biết nhìn rồi lắc đầu cười; chúng tôi cười khúc khích… Tôi lại nhận ra: Dù chúng ta có lớn bao nhiêu tuổi, khi đồng hành cũng với người chúng ta muốn, bỗng trẻ hơn rất nhiều tuổi.


Đời người không quan trọng đi với ai, làm gì, vui vẻ hay không. Hãy nghĩ đến một nơi để về dù bạn có ra sao, trở nên tồi tệ như thế nào, tạm gọi là “nhà” giữa giông bão, đó là nơi chứa đựng nước mắt và niềm tin yêu được lấp đầy. Nơi đó thật sự tồn tại nếu bạn có một người bạn tuyệt vời như thế đấy!

Với tôi chỉ có cô ấy mới có thể chịu đựng được tôi, chứ mấy chàng trai có ai chịu được một đứa tai quái như tôi. Chỉ có cô ấy mới khiến tôi thấy mình như trưởng thành hơn. Khi dùng lời lẽ của một “đứa em gái nhỏ” vỗ về cô bạn. Cô ấy hay khóc, và tôi không thích điều này. Tôi thường bảo rằng đừng như thế nữa, trông chẳng vui vẻ tẹo nào. Có lẽ, tôi đã không nghĩ cho cô ấy. Và có lẽ, cô ấy giống như một người tình của tôi vậy. Sẽ chẳng có chuyện chia tay hay ngoại tình nào hết cả!

Các bạn ạ,không chỉ riêng tôi đâu!!!

Không ai giống ai cả, nếu có một người sẵn sàng ngồi nghe bạn than phiền, thủ thỉ thì hãy biết giữ lấy thật chặt. Đừng quá xét nét con người họ, chỉ cần bạn an tâm khi ở bên người ta là đủ. Bởi hiểu và thông cảm cho nhau chính là một điều kiện quan trọng để tạo ra một tình bạn lâu bền.

Mỗi người bạn như một điểm tựa vững chắc cho ta. Mỗi lúc lo sợ, hay chùn chân, đứng lại vẫn thấy một người đang nắm tay ta, không rời. Không cần phải hẹn thề, cũng chẳng cần nến với hoa như tình yêu, ngọn lửa tình bạn vẫn luôn sáng rực bởi những quan tâm, chia sẻ và thấu hiểu cho nhau từ phía hai người.

Nên, việc có một người bạn thân, đáng quý trọng hơn một người tình chung thủy. Phải biết nắm chặt và giữ lấy nó!

Và bây giờ, tôi chỉ muốn nói với cô ấy những điều mà tôi chưa bao giờ dám nói ra: “Cảm ơn mày nhé, bạn thương”.