Truyền thuyết liêu trai thu nguyệt hoàn dương

      16

Vương Ðỉnh, quê làm việc Tần Bưu, trường đoản cú là Tiên Hồ, bạn khí khái, tất cả mức độ khoẻ, giao dịch rộng lớn. Năm mười tám tuổi, bà xã vừa cưới vẫn chết. Chàng hay đi dạo xa, thường niên ko về. Anh là Nại, danh sĩ đất Giang Bắc, khôn cùng mực thương yêu em. Thường khuyên em tránh việc đi xa, ước ao tuyển chọn vk cho. Cmặt hàng ko nghe, thuê thuyền mang đến Trấn Giang thăm bạn. quý khách đi vắng tanh, nhân thuê một gian gác địa điểm quán khách để trọ. Nước sông đẩy sóng, núi Kyên Sơn ở ngay trước phương diện, bụng đem làm cho đam mê lắm. Hôm sau người chúng ta mang lại, mời con trai dọn về nhà bản thân sống, đàn ông lắc đầu ko đi.

Bạn đang xem: Truyền thuyết liêu trai thu nguyệt hoàn dương

Ở già nửa mon, tối nằm mộng thấy một cô nàng tuổi chừng mười tư mười lăm, thuỳ mị tình tứ, lên nệm giao phù hợp với mình. Tỉnh mới lớn thấy mình di tinch. Cmặt hàng hơi đem làm kỳ lạ tuy nhiên cũng cho rằng bỗng nhiên. Ðến tối lại ở mộng thấy như thế, luôn luôn bố tứ đêm, bụng rất kinh dị, không dám tắt đèn. Thân mặc dù nằm yên ổn trên nệm mà lại bụng vẫn nơm nớp đề phòng. Vừa cvừa lòng mắt, sẽ mộng thấy người con gái lạ mang lại. Ðang ôm ấp tự dưng lag bản thân tỉnh giấc dậy. Vội mở mắt nhìn thì thấy một cô nàng nhỏng tiên vẫn sẽ trong tầm tay mình. Nàng thấy cánh mày râu đang thức giấc, tương đối bao gồm ý thứa hẹn, sợ hãi. Chàng Tuy biết không phải là fan, mà lại bụng lại khôn cùng đam mê, đề nghị ko căn uống vặn gì, lại cùng bạn nữ vần vũ thật lực.

Cô gái chừng như không chống chịu nổi nói:

- Cuồng bạo như vậy chả trách nát tín đồ ta không dám gặp mặt trực tiếp sinh sống ngoại trừ giấc mộng.

Chàng bấy tiếng mới hỏi kỹ.

Cô gái đáp:

- Thà hiếp chúng ta Ngũ, tên Thu Nguỵệt. Thân phú là danh nho, nối liền nhảy số, cực kỳ yêu mến thiếp đáp, nhưng lại nói mệnh thiếp đáp không tchúng ta, cần không hứa gả cho ai cả. Sau mang lại năm mười lăm tuổi, trái nhiên bị tiêu diệt yểu, ngay thức thì đào huyệt sinh hoạt phía Ðông gian gác này mà chôn bởi, ko đắp nấm cũng không tồn tại chiêu mộ chí, duy chỉ đặt tại phía bên ngoài quan tài một khối đá, đề rằng: Gái Thu Nguyệt, bị tiêu diệt ko mồ, 30 năm sau gả về Vương Ðỉnh. Ðến hiện nay đã 30 năm, Đấng mày râu cho vừa đúng. Trong bụng siêu mừng, ý muốn trường đoản cú hiến mang lại nam nhi, nhưng tấc lòng còn e thứa, phải bắt buộc mượn mộng mị đấy thôi!

Vương cũng khá mừng, lại đòi hành sự tiếp.

Nàng nói:

- Thiếp đáp chỉ việc một không nhiều dương khí để ao ước sinh sống lại. Thực không ngại gì chuyện gió mưa ấy. Sau này duim lành vô hạn, thì cứ đọng gì nên đêm nay.

Bèn đứng dậy nhưng đi.

Ðêm sau lại mang đến. Ngồi đối nhau, mỉm cười chơi vui tươi nlỗi chúng ta bình sinh. Tắt đèn lên nệm ko khác gì bạn sinh sống. Có điều lúc cô bé đang dậy thì tinch rây tầm tã, thấm đẫm cả chnạp năng lượng đệm.

Một đêm, trăng sáng vằng vặc, cùng đủng đỉnh dạo bước vào sân. Ðỉnh hỏi cô gái:

- Cõi âm cũng có thành quách chứ?

Cô gái đáp:

- Cũng nlỗi sinh hoạt cõi dương thôi. Thành lấp cõi chết ko sinh sống chốn này cơ mà từ thời điểm cách đó bố tứ dặm, dẫu vậy rước tối làm ngày.

Vương hỏi:

- Người sinh sống có thể phát hiện ra không?

Cô gái đáp:

- cũng có thể.

Chàng xin đi coi, phái nữ ưng ý.

Nhân cơ hội đêm trăng thuộc đi. Cô gái dìu dịu lướt đi như gió. Vương rứa mức độ xua đuổi theo. Chẳng mấy chốc đến một vị trí cơ, con gái bảo:

- Không xa nữa.

Vương nỗ lực giương góc nhìn tuy vậy chẳng thấy gì cả. Cô gái lấy nước bong bóng dùng bôi lên hai mí mắt con trai, xuất hiện thì thấy đôi mắt sáng sủa gấp bội dịp bình thường, trông đêm tối ko không giống gì ban ngày. Chợt thấy một bức tường chắn thành ẩn hiện vào đám sương mù xa xa, bạn đi trên đường tràn ngập nlỗi đi chợ.

Một lát, thấy nhị tên bộ đội trói tía bốn bạn giải đi qua, bạn đi cuối kỳ lạ núm sao như nhau nlỗi anh bản thân vậy. Ðến gần, trái là anh thiệt, Vương kinh ngạc hỏi:

- Sao anh lại đến chốn này?

Người anh phát hiện ra con trai thì ứa nước đôi mắt, nói:

- Anh cũng chần chừ Việc gì nhưng bị tóm gọn trói như tội nhân.

Vương khó tính nói:

- Anh ta là bạn quân tử, biết gìn dữ lễ nghĩa, sao đến nên xiềng trói như vậy?

Liền xin nhị tên quân nhân túa trói đến. Lính ko nghe, lại ngạo mạn, trừng mắt nhìn. Chàng phẫn uất, toan giằng nhau với chúng, fan anh ngăn:

- Ðấy là lệnh quan liêu, ta cũng buộc phải duy trì phxay. Chỉ hiềm ta thiếu hụt tiền đưa ra cần sử dụng, bị họ vòi vĩnh của đút ít, khổ lắm. Em về, đề nghị toan lo mang lại.

Xem thêm: Nu'Est Aron

Cmặt hàng cầm rước cánh tay anh, khóc thất tkhô cứng. Lính tức giận kéo to gan loại tròng rã cổ, tín đồ anh tức khắc xẻ sấp xuống. Csản phẩm nhận ra, lửa giận đầy ức, bắt buộc nén được, ngay thức thì rút ít thanh đao treo theo người, pphân tử đứt đầu một thương hiệu. Tên cơ kêu thét lên, chàng lại giết mổ nốt.

Cô gái kinh hãi nói:

- Giết không đúng nha nhà quan, tội cần yếu tha được. Nếu chậm trễ, hoạ sẽ đến. Xin nhanh chóng tìm kiếm thuyền về Bắc. Về công ty, chớ hạ lá phướn xuống, phải tạm dừng hoạt động quán triệt ai vào trong nhà. Quá bảy ngày vẫn không ngại gì nữa.

Vương tức tốc dắt anh đi, ngay đêm ấy thuê một mẫu thuyền nhỏ dại gấp vã về Bắc. Về thấy khách hàng khứa hẹn cho viếng sinh sống cửa ngõ, mới biết là anh đã qua đời. Cmặt hàng ngay thức thì đóng góp cổng khoá lại, rồi bước vào, anh đã mất hút; vào nhà thì bạn chết vẫn tỉnh lại, gọi: Ðói bị tiêu diệt mất! Mang mì nước lại đây!

Lúc kia, anh bị tiêu diệt đã nhì ngày; tín đồ nhà thảy phần đa khiếp hãi. Csản phẩm lập tức đề cập lại duim vì chưng. Bảy ngày tiếp theo, mở cửa, bỏ lá phướn đi, fan ta new biết ông anh sống lại.

Bnai lưng bạn thân thuộc xúm đến hỏi thăm, Vương chỉ trả lời phòng chế.

Lại trạnh nghĩ về mang đến Thu Nguyệt, tưởng niệm thêm rầu. Bèn lại xoay xuống Nam, đến gian gác cũ, đốt đèn lên ngồi chờ rất rất lâu, cô bé vẫn ko lại. Chập chờn toan ngủ, thấy một người lũ bà phi vào nói:

- Cô Thu Nguyệt nhờ nói theo với anh là hôm nọ hai thương hiệu công sai bị giết mổ, hung phạm chạy mất, chúng bắt cô ấy đi. Hiện đang sống vào lao tù. Bọn lao tù tốt đối đãi tàn ngược. Ngày ngày mong đợi anh, anh yêu cầu suy nghĩ phương pháp tương hỗ.

Vương bi hùng rầu phẫn uất,tức thì theo người lũ bà đi. Ðến một toà thành, vào cửa Tây, người đàn bà chỉ vào một cái cổng nói:

- Cô em bị giam nghỉ ngơi gian này.

Csản phẩm bước vào, thấy bên này phòng nọ cũng các, phạm nhân phạm bị nhốt thậm đông mà lại chẳng thấy Thu Nguyệt đâu. Lại vào một trong những cửa ngõ nhỏ, thì thấy trong cnạp năng lượng không gian của phòng không đủ lớn có đèn lửa. Csản phẩm ké lại sát cửa sổ để nquan tài vào, thấy Thu Nguyệt ngồi trên giường, rước ống tay áo bịt phương diện mà lại khóc. Bên cạnh gồm nhì thương hiệu lao tù giỏi sẽ sờ cằm vuốt chân đàn bà, để đùa ghẹo. Nàng khóc càng cuống quít. Một thương hiệu lao tù tốt bá rước cổ nữ nói:

- Ðã là kẻ bao gồm tội còn giữ trinh tiết ư?

Chàng khó tính ko nói không rằng, rút dao xông vào, chém nhẹm từng đứa một kém như fan ta phạt gai, rồi giành lấy cô bé cơ mà chạy ra, may không có bất kì ai biết.

Vừa đến quán trọ đột giật bản thân thức giấc giấc. Còn đương kỳ lạ bởi vì giấc mộng dữ, sẽ thấy Thu Nguyệt nước đôi mắt dàn dụa đứng sống kia. Cmặt hàng gớm hoảng trỗi dậy, kéo người vợ ngồi xuống, nói lại giấc mộng. Cô gái nói:

- Thật đấy, chưa phải mộng đâu.

Cmặt hàng hoảng loạn hỏi:

- Thế thì có tác dụng cố gắng nào?

Nàng thsinh hoạt nhiều năm đáp:

- Ðấy cũng chính là số vẫn định. Thà hiếp vốn chờ ngày nguyệt tận bắt đầu là kỳ hạn sống lại. Bây tiếng vẫn vội cầm này thì ngóng sao được nữa. Xin con trai nhanh chóng đào vị trí chôn thiếp lên, đưa thà hiếp thuộc về, mỗi ngày điện thoại tư vấn tên thiếp đáp các lần. Qua ba ngày có thể sống lại. Nhưng vì chưa đầy đủ ngày, xương mượt, chân yếu ớt, thiết yếu lo vấn đề gạo nước trong bên giúp đàn ông được.

Nói ngừng, gấp gáp toan đi. Bỗng trở lại nói:

- Thiếp đáp suýt quên. Nếu âm ty sai xua đuổi theo thì làm núm nào? lúc còn sống, phụ thân thiếp bao gồm truyền cho một đạo bùa, nói rằng bố mươi năm sau có thể hai vk chồng thuộc đeo!

Liền lấy bút vẽ hai đạo bùa và nói:

- Một đạo cánh mày râu đeo, còn một đạo xin dán vào lưng thiếp đáp.

Chàng đưa phụ nữ ra. Ðến nơi phụ nữ trở thành thì khắc ghi rước. Ðào độ hơn một thước thấy quan tài, mộc đang mục nát, cạnh bên bao gồm một tnóng bia nhỏ tuổi, quả đúng thật lời nàng nói. Mnghỉ ngơi thùng ra xem, nhan sắc vẫn nlỗi sinh sống. Ôm vào phòng, áo quần theo gió rã hết. Dán bùa kết thúc đem chăn uống quấn lại, cõng mang đến mặt sông, Gọi một dòng thuyền đỗ bên bờ, nói thác rằng đàn bà ốm nặng, mong muốn đưa về bên. May được gió Nam thổi manh, ttránh vừa sáng vẫn về đến cổng. Bế vào đặt phụ nữ lặng ổn định rồi new nói cùng với anh chị. Cả nhà bỡ ngỡ nhìn nhau, cũng không dám nói thẳng là điều huyền hoặc.

Csản phẩm msống chăn, Hotline to Thu Nguyệt. Ban đêm thì ôm xác cô gái nhưng mà ngủ. Thi thể nàng mỗi ngày mỗi ấm dần, bố ngày thì sinh sống lại. Bảy ngày tiếp theo sẽ có thể chuyên chở được. Bèn ráng quần áo ra xin chào chị dâu, phất phắn không khác gì thần tiên cả. Nhưng quanh đó mười bước lại cần gồm tín đồ đỡ bắt đầu đi được, nếu như không thì xiêu lòng theo chiều gió, chỉ chực nghiêng ngả. Những người bắt gặp đa số cho rằng nữ giới gồm bệnh này lại càng tạo thêm vẻ đẹp.

Nàng thường xuyên khuyên ổn chàng:

- Tội nghiệt của nam nhi thừa dày, yêu cầu tích đức, tụng kinh sám ân hận đi. Nếu không e rằng ko sống lâu.

Chàng vốn thiếu tín nhiệm Phật, bây chừ cũng tình thật quy y. Về sau không câu hỏi gì cả.